Xôn xao làng văn 2006 - Phần 1

Nhiều người lại phẫn nộ cho rằng dùng văn chương để hạ bệ đồng nghiệp như thế là không xứng đáng với tư cách của người cầm bút.
Mấy năm nay ai cũng bảo văn hóa đọc đang xuống dốc, đáng báo động, nhưng chưa hẳn đã đúng. Ít nhất là trong lĩnh vực đọc văn học. Trong năm 2006, làng văn tiếp tục xảy ra những câu chuyện xôn xao dư luận, mà nếu như bạn đọc đã thực sự quay lưng lại với văn chương thì chắc chắn rằng không thể nào có sự ầm ĩ ấy.
Cuộc đấu khẩu xung quanh truyện vừa Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư bắt đầu từ cuối năm trước vắt sang năm nay còn chưa hết “nóng”, thì bục ra cuốn tiểu thuyết Vết sẹo và cái đầu hói của Võ Văn Trực. Cuốn sách dài 427 trang được viết trong vòng không dưới 6 năm, “miêu tả số phận một trí thức đam mê quyền lực đã dùng mọi thủ đoạn vô cùng lạ lẫm để tiến thân, và rốt cuộc sống trong mặc cảm không thể tha thứ” (trích lời giới thiệu in ở bìa 4). Tất nhiên là hư cấu. Nhưng người đọc, nhất là các nhà văn và bạn đọc quan tâm đến văn học, không chóng thì chầy cũng nhận ra đâu là những nguyên mẫu trong đời thực. Nhiều người hể hả ra mặt. Nhiều người lại phẫn nộ cho rằng dùng văn chương để hạ bệ đồng nghiệp như thế là không xứng đáng với tư cách của người cầm bút. Nhiều người im lặng. Người viết bài này không hể hả cũng chẳng phẫn nộ, chỉ đọc được khoảng một phần tư cuốn sách rồi bỏ. Đơn giản chỉ vì nó không hay! Lại nghĩ, với chất liệu ấy, bút lực ấy, chẳng thà viết tự truyện hay hồi ký, người thật việc thật một cách sòng phẳng thì hơn.
Đầu hói với sẹo chưa nguôi, lại râm ran vụ giải thưởng của hội nhà văn Việt Nam và những chuyện quanh giải thưởng.
Trước hết là việc tập thơ Thương lượng với thời gian của Hữu Thỉnh - Chủ tịch hội - được giải. Có những ý kiến cho rằng tập thơ ấy không xứng đáng nhận giải; và so sánh nó với ngay những tập thơ được giải của ông, cũng không thấy ông tiến bộ, thậm chí còn thụt lùi. Có cả dư luận “ác” hơn, cho là ông “tham”, đã nhiều lần nhận giải này giải nọ, mà bây giờ vẫn không chịu “nhường” cho người khác, chỉ ngồi ở phòng bên trong lúc người ta bỏ phiếu kín, thì cái bóng Chủ tịch hội của ông vẫn cứ trùm lên cả ngôi nhà số 9 Nguyễn Đình Chiểu (trụ sở Hội nhà văn Việt Nam) chứ khác đi làm sao được! Nhưng Hội đồng chung khảo vẫn có lý lẽ để đưa ra: ông Thỉnh là chủ tịch hội nhưng không vì thế mà tước mất quyền lợi hội viên của ông. Trước hết là quyền bình đẳng như tất cả hội viên khác. Tức là phải đóng hội phí, được thường xuyên biếu báo Văn nghệ, tạp chí Nhà văn…, và được tham gia giải thưởng hàng năm của hội. Trước đây cũng đã có nhiều nhà văn là ủy viên Ban chấp hành từng hai, ba lần nhận giải thưởng của hội. Tập thơ Thương lượng với thời gian của Hữu Thỉnh do Nhà xuất bản Hội nhà văn đề cử. Tác giả đã rút tên khỏi Hội đồng chung khảo, rút khỏi chức danh Chủ tịch hội đồng như thông lệ. Hội đồng chung khảo năm 2006 bao gồm các thành viên trong Ban chấp hành (trừ Hữu Thỉnh), chủ tịch các hội đồng chuyên môn (văn, thơ, lý luận phê bình, văn học dịch).
12/05/2016 , Trần Đức Tiến - Kiến thức ngày nay – Thành phố Hồ Chí Minh – Năm 2007

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *