Người Bắc Cầu Cho Hollywood Chinawood – Phần 2

Năm 1986 ông trở thành nhà đầu tư nước ngoài đầu tiên xây dựng cụm rạp chiếu phim ở Trung Quốc
“Bạn hãy kể cho tôi xem có nước nào khác, ngoài Mỹ, mà trong 4 năm liền đã sản xuất được 4 phim đều có doanh thu từ 100 triệu USD trở lên”, ông Bill Kong nói. “Chỉ có ở Trung Quốc! Với kinh phí 15 triệu USD, Đại náo công phu đã thu được 20 triệu USD chỉ riêng tại thị trường Trung Quốc và hơn 100 triệu USD khác trên thế giới. “Thật là tuyệt! Thành công lớn không ngờ”, bà Barbara Robinson, giám đốc điều hành Co-lumbia Pictures Film Production Asia (CPFPA), một công ty mà Sony Corp đã lập nên ở thị trường Trung Quốc, nhận xét.
Tất cả các hãng phim lớn ở Mỹ, Pháp, Nhật, Hàn Quốc, Ấn Độ… đều nghĩ như Bill Kong và muốn có kết quả như Đại náo công phu của CPFPA nên họ đã kéo đến Trung Quốc làm phim. Năm 2005 số dự án phim sản xuất tại Trung Quốc lên đến hơn 200, tức nhiều hơn 60 phim so với năm 2003.
Theo ông Wang Tianyun tổng giám đốc Shanghai Film Group, doanh thu phim chiếu ở thị trường đại lục trong năm 2005 có thể sẽ vượt qua con số 2 tỷ lệ (250 triệu USD). Năm nay, rât có thể thị trường này sẽ lập kỷ lục sau khi doanh thu năm 2004 đã đạt 1,5 tỷ lệ (183 triệu USD, tăng 60% so với năm 2003)”, ông Wang Tianyun nói tại diễ đàn chuyên ngành diễn ra bên lề lễ trao giải Kim kê 2005, “Trong doanh thu ấy có 55% là từ sự đóng góp của các phim nội địa. Theo đà tăng trưởng như hiện nay thì doanh thu phim ảnh ở Trung Quốc dễ dàng đtạ hơn 3 tỷ lệ vào năm 2006.
Người từ lâu quen biết giới làm phim.
Năm 1999, khi Bill Kong thực hiện Ngọa hổ tàng long, ở Trung Quốc không có đến một căn nhà-xe để cho diễn viên tạm trú trong thời gian thu hình ngoại cảnh.
Bây giờ, Thượng Hải và Bắc Kinh đã có studio khổng lồ. Chẳng hạn như Hengdian World Studios, thành lập nên bởi một tập đoàn y dược và công nghiệp, rộng 9 dặm vuông nên đã dựng được cả một Tử cấm thành ở tỷ lệ 100% như Tử cấm thành thật ở Bắc Kinh. Năm 2004 studio này ký với Time Warner một hợp đồng hợp tác làm phim nói tiếng Hoa. Nó được sánh như Universal vì cũng có công viên giải trí theo chủ đề phim truyệ như Universal ở Hollywood. Mỗi năm studio này đón tiếp hơn 3 triệu lượt khách tham quan.
Ông Harvey Weisntein, một trong hai anh em sáng lập viên hãng Miramax, đã lập nên một quỹ đầu tư làm phim ở Trung Quốc; còn đạo diễn Ngô Vũ Sâm sau khi từ giã Hong Kong vào năm 1993 đã đến Trung Quốc thực hiện phim lịch sử Battle of the Red Cliff (Xích Bích Chiến).
Thực ra, vào buổi ban đầu, ông Bill Kong chỉ đóng một vai trò thụ động ở dự án Ngọa hổ tàng long. Nhưng do một bạn đầu tư thình lình lâm bệnh nặng nên ông phải vào cuộc. Không ngờ ông đã thành công lớn! Tuy Ngọa hổ tàng long chỉ thu được 3,7 triệu USD từ tiền vé xem phim ở rạp tại Trung Quốc nhưng lại thu được hơn 128 triệu USD trên thị trường thế giới. Nó còn đoạt được 4 giải Oscar (từ 10 đề cử, trong đó có cả đề cử Oscar phim xuất sắc nhât).
Sống ở Hong Kong nhưng từ lâu ông Bill Kong đã quen biết giới làm phim ở cả Trung Quốc lẫn Hollywood. Vì bố ông, một nhà phát hành phim, đã kéo ông vào “cuộc chơi” từ khi ông còn là một thiếu niên. “Đó là những lần bố tôi bay ra nước ngoài, dự hội chợ phim, liên hoan phim để chọn mua phim về chiếu ở Hong Kong. Tôi đã quen với thế giới này từ khi ấy”, ông kể.
Khi trưởng thành, ông lập hãng Edko Films và rồi tìm được cho mình một thị trường đặc biệt cùng lúc cung ứng phim giải trí hốt bạc của Holly-wood lẫn phim nghệ thuật dành riêng cho khán giả khó tính ở Hong Kong và Trung Quốc. Năm 1986 ông trở thành nhà đầu tư nước ngoài đầu tiên xây dựng cụm rạp chiếu phim ở Trung Quốc.
“Đúng là Ngọa hổ tàng long đã có tổng doanh thu 200 triệu USD, nhưng thành thật mà nói thì tôi đã chẳng thu được bao nhiêu”, ông Bill Kong tâm sự. Ông vẫn hăm hở lao vào các dự án phim nói tiếng Hoa, thực hiện tại Trung Quốc nhưng sẽ trình chiếu trên khắp thế giới. Chẳng hạn như phim xã hội bi mới nhất của Trương Nghệ Mưu, Thiên lý dao dao đơn mã kỵ, một hợp tác sản xuất giữa 4 nền điện ảnh: Trung Quốc (Beijing New Picture Film Co. và Elite Group Enterprises), Hong Kong (Edko Films), Mỹ (Sony Pictures Classics) và Nhật (Toho Company).
Hiện ông vẫn đều đặn bay với vé hạng du lịch phổ thông, khác hẳn các đối tác bay đến từ Hollywood. “Không sao cả, tôi đã có thói quen ngủ ngon trong suốt chiều dài chuyến bay liên lục địa, dù là ở trong một ghế chật chội”, ông nói.
Mới đây ông đã được chính quyền Đặc khu hành chính Hong Kong chọn vào Ủy ban phát triển phim ảnh. Đây là một tổ chức mới thành lập với 11 thành viên, thay thế Ủy ban tư vấn dịch vụ phim ảnh hình thành từ năm 1998. Nhiệm vụ của nó là cố vấn chính quyền về những gì cần làm nhằm giúp điện ảnh Hong Kong tiếp tục phát triển mạnh trong thời buổi cạnh tranh lớn đã lộ rõ ở Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật; cũng như quảng bá phim ảnh Hong Kong tại Trung Quốc và thị trường thế giới.
21/07/2016 , Nguyễn Dũng – Kiến Thức Ngày Nay – 10.01.2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *