Ngày em về quê mẹ thăm anh, Em lại về quê mẹ thăm anh, Mùa đào nở rộ sương long lanh, Hơi xuân ấm áp

Ngày em về quê mẹ thăm anh
Em lại về quê mẹ thăm anh
Mùa đào nở rộ sương long lanh
Hơi xuân ấm áp bên chồi biếc
Cho bướm ong vui với lá cành.
Ơi người em nhỏ của quê hương,
Thương như đồng nội chiều mây vương
Như vườn ngan ngát hương chanh ấy
Như quảng đường xưa min phấn hường.
Anh đi cùng em lối thôn xưa
Trời xuân hồng sắc không mây mưa
Ngõ ai chói đỏ giàn hoa giấy
Tím đậm lòng ai tựa gốc dừa.
Đường ta đi đó tháng ngày qua
Vẫn mát tre xanh vẫn mát dừa
Vẫn tiếng chim ca như thuở ấy
Sáo đậu trâu ai nắng đung đưa.
Anh đi cùng em đường tuổi thơ
Mát hàng dương liễu quất vàng tơ
Nắng thơm ngói mới nhà dân xóm
Hạnh phúc tràn đầy thực như mơ
Vườn kia tươi rói giỏ phong lan
Phảng phất trong anh cảnh núi ngàn
Thương đóa trà mi vườn nhà nọ
Mưa bụi đông qua chẳng lụi tàn.
Đây giòng kênh nhỏ lượn quanh làng
Bóng bạn tình xua vẫn chưa tan
Gió chiều xuân trước còn lưu luyến
Căng mặt giòng sông nước mát tràn.
Hồ kia mặt nước nghiêng nghiêng sóng
Xáo trộn trong anh đó sen hồng
Bóng em trong nước còn xao động
Thức tỉnh trong anh nhớ mênh mông…
Mái tóc em bay bay trước gió
Mang theo hương bưởi thuở bên rào
Mắt em ươn ướt như sương đọng
Mười mấy năm qua vẫn ngọt ngào.
Đường về quê mẹ xanh ngăn ngắt
Vun vút hàng cau vẫy vẫy chào
Anh em như chìm trong tiếng hát
Của đồng quê ta năng xôn xao.
Cũng đường này mẹ bầm vai
Gánh từng gánh lúa nặng vàng tươi
Mồ hôi nước mắt đầy như tắm
Để bát cơm đầy nuôi chúng tôi
Cũng cánh đồng này tuổi thơ ngây
Bùn quê gắn chật tấm thân gầy
Có ai biết được trong sương giá
Em hẹn mùa về cho tương lai.
Từ quê hương mẹ tiễn em anh
Vào lửa chiến trường dù nhói tim
Đất nước thanh bình có gì cho mẹ
Ngoài gian truân kẻ lạc người tìm.
Em hạnh phúc: những ngày cơ cực
Anh hạnh phúc : năm tháng nhớ nhau
Cánh đồng quê vẫn xanh rờn lúa
Lửa chiến chinh nó chẳng thay màu.
Đồng quê ấy người con gái ấy
Cho tim anh hy vọng một thời
Nhưng ơi gió , ơi chim có thấy
Nó mảnh mai mà nhói lòng tôi.
Anh đã đi khắp miền đất nước
Mặn ngọt chua cay đủ vị đời
Hỏi tình quê làm sao quên được?
Vẫn về quê mẹ em yêu ơi!
Đi bên em đó mà mơ mộng
Năm tháng trường sơn lửa ngút trời
Yêu em tha thiết tràn nhựa sống
Nhưng nào được đặt hôn trêm môi.
Nhạt muối đói cơm biết mấy mươi
Bom rơi đạn dội ngã bao người
Vẫn thấy trong tim mùa xuân ấy
Lung linh nụ cười riêng em tôi.
Ta đi trong tiếng người xưa vọng
Êm ả ngày xuân cho mỗi người
Ái ân như buồm căng gió lộng
Của tuổi đời đôi lứa đôi mươi
Này em nhé quê ta lịm ngọt
Nghĩa tình xưa cha mẹ sinh thành
Óng ả đường tơ nắng xuân thưa thớt
Êm êm như bản nhạc tình xanh.
Về đây em quê mình sao tha thiết
Mười mấy năm qua vui bát ngát trời
Về đây em những con người em biết
Vẫn ru em hoài như tiếng mẹ em ơi!
Quê ta gian khổ đã qua rồi
Buồn thương xẻ nửa vui nhân đôi
Anh nghe trong gió lời ru mẹ
Sâu nặng tình người vọng xa xôi.
Gió xao xuyến trên cành dương liễu
Có ước mơ xưa hai đứa chúng mình
Hoa xuân trong vườn đua nhau nở
Như mối tình vẫn đẹp trước bình minh.
Chúng ta đi giữa quê hôm nay
Ôi mùa xuân đẹp không riêng ai
Có bóng ta hòa trong tất cả
Mỗi tháng năm gian khổ miệt mài.
Năm tháng ấy cho ta hiểu biết
Bụi phong trần luyến tiếc làm chi
Xin rũ sạch và quên đi hết
Để cho đời trọn vẹn lương tri.
Gió bay theo gió mây theo mây
Nhưng còn ạm đó còn em đây
Lời thề còn lắng trong tim đỏ
Chớ để sau này ai phụ ai!
Này em nhé nhớ mùa én lượn
Chim sơn ca và hoa thắm quanh nhà
Em lại về đem niềm vui lớn
Cho quê hương bè bạn thiết tha.
TB
23/06/2017
Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100014270269310

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Xem thêm các bài liên quan