Một thời thầy tôi

Ông vua không ngai này ngày ngày chạy taxi kiếm tiền nuôi vợ con, nhưng đó là những cuốc taxi đặc biệt, khi một người khách lên xe, “vua” Collins lễ phép có thừa khi đề nghị người khách hãy trả lời một câu đố vui về địa lý, nếu khách trả lời đúng thì cuốc taxi ấy hoàn toàn miễn phí
Kính tặng thầy Ngô Vân Mỹ (Quảng Ngãi)
1. Tôi gọi số điện thoại có mã vùng Quảng Ngãi. Đầu dây bên kia vang lên giọng người thầy quen thuộc. Tôi nghẹn lời: “Thầy ơi, em là học trò cũ lớp 10C của thầy ạ!”. Thầy mừng rỡ và nhận ra tôi, đức học trò năm xưa của miền đồi trung du tím màu hoa sim ấy… Hơn ba mươi năm rồi. Thời gian trôi nhanh quá! Những bạn bè cùng tranh lứa, cùng tóc xanh nay đã bước vào ngưỡng ngũ thập tri thiên mệnh với mái đầu ngả màu thời gian… Thế hệ chúng tôi sống trong những năm tháng thật tuyệt vời! Xin cảm ơn những ngày gian khổ đã luyện rèn chúng tôi lớn lên về mọi mặt. Bom rơi đạn nổ trên đầu nhưng tất cả đều bình thản đến lạ lùng như Trần Đăng Khoa đã viết “Ao trường vẫn nở hoa sen/ Bờ ao vẫn chú dế mèn vuốt râu!”
2. Làm sao quên được hình ảnh thầy chủ nhiệm của chúng tôi năm nào! Thầy quê ở Quảng Ngãi, thời ấy tập kết ra Bắc và sau khi học xong sư phạm, thầy được điều động về mái trường miền tây xứ Nghệ này. Cuộc sống của thầy thật đạm bạc. Bữa cơm hàng ngày hầu như chỉ có rau xanh tự túc cùng món trứng gà kho trong chiếc nồi đất. Thời bấy giờ còn chế độ bao cấp. Ngoài tem phiếu nhu yếu phẩm, mỗi tháng lương của thầy là ba mươi sáu đồng! Vậy mà chẳng thấy thầy phàn nàn điều gì cả. Bao lo toan, bao tâm trí thầy dành cả cho lớp chúng tôi. Mỗi sáng sớm, thấy đi dọc theo giao thông hào để kiểm tra từng hâm trú ẩn, để nhắc trực nhật quét dọn sạch sẽ. Tối tối, dù mùa đông giá lạnh hay mùa hạ nóng bức, thầy thường đảo quanh một vòng kiểm tra chúng tôi học nhóm thế nào… Thầy ân cần hỏi thăm gia cảnh, động viên từng đứa cố gắng học nên người. Sao lại có một thời đẹp lung linh như thế? Thầy cô dạy hết mình và trò học hết mình. Trong ánh mắt lũ học trò chúng tôi, thầy cô nào tâm hồn cũng trong veo như giọt sương buổi sáng. Thầy cô nào cũng là chuẩn mực, là “thần tượng”, là mơ ước đẹp của chúng tôi! Nhất định tôi sẽ đi ngành sư phạm, để được giống như thầy, như thần tượng mình hằng ấp ủ trong tim – ngày ấy tôi có một tâm niệm nhu thế!
3. Rồi chúng tôi lần lượt lên đường, ra trận – “Nước còn giặc còn đi đánh giặc/ Chiến trường giục giã bước hành quân!”. Thầy ôm hôn từng đứa mà ánh mắt rưng rưng. Lũ con gái vội quay đi để giấu những giọt nước mắt chợt trào. Rồi đất nước nối liền. Thầy trở về quê hương Quảng Ngãi. Dẫu xa xôi nhưng thầy vẫn nhắc tên từng người. Nay bạn bè ở đâu, có nhớ về người thầy chủ nhiệm của một thời đạn bom, một thời gian khó? Thầy ơi, những lúc kỷ niệm ùa về, trong tâm khảm các con vẫn luôn nhớ về những năm tháng ấy – dù vật chất thiếu thốn nhưng luôn dư dả nghĩa tình…
Vua địa lý lái taxi
Nếu có một dịp nào đó đi du lịch đến Toronto, Ontario (Canada), bạn hãy thử làm một cuốc taxi với bác tài Mahammad Saeed Collins, người được báo giới Canada gọi là Mr. Atlas , là Captain Geography hoặc Mr. Geography, có thể hiểu nôm na là “vua địa lý”.
Ông vua không ngai này ngày ngày chạy taxi kiếm tiền nuôi vợ con, nhưng đó là những cuốc taxi đặc biệt, khi một người khách lên xe, “vua” Collins lễ phép có thừa khi đề nghị người khách hãy trả lời một câu đố vui về địa lý, nếu khách trả lời đúng thì cuốc taxi ấy hoàn toàn miễn phí. Tất nhiên, câu hỏi phải thú vị để khách không nhàm chán và phải hóc búa để khách khó lòng mà đáp đúng chứ không vua địa lý có nước uống nước lã thay cơm.
Hầu hết các khách đi taxi của Collins đều vui vẻ tham gia trò chơi có thưởng ấy, tuy nhiên không dễ gì đoạt giải vì Collins là một người vô cùng thông thái về kiến thức địa lý.
Mẫu những câu hỏi ấy như sau:
Theo lịch sử thì Toronto từng tồn tại hai tên khác nhau trong cùng thời điểm, hai tên ấy là gì? (Người Pháp gọi thành phố này là Fort Rouille, người Anh gọi là York).
Hiện nay châu Phi còn bao nhiêu vương quốc? (Ba vương quốc là Morocco, Lesotho và Swaziland)
Nước nào có diện tích nhỏ nhất châu Á? (Lebanon)…
Hầu hết các khách của Collins trả lời… trật lất, nhờ vậy vua địa lý không bị thủng túi. Điều thú vị là sau khi trả lời sai, khách thường yêu cầu Collins đưa ra thêm nhiều câu hỏi khác, cứ thế vui chuyện mà chẳng mấy chốc đến nơi. Thậm chí, có khi khách còn mãi chuyện đến mức vượt qua nơi cần đến. Khách hào phóng còn “bo” cho Collins hậu hĩ và lần sau muốn đi taxi lại nhớ Collins. Hình như chưa có khách nào than phiền cuốc xe quá chán, họ vui vì tình cờ được ôn lại những kiến thức địa lý, được biết thêm nhiều điều thú vị.
Tất nhiên, để có được lượng kiến thức hết sức phong phú về địa lý thì Collins phải đọc thật nhiều, trong xe anh lúc nào cũng có những cuốn sách như: The Cartographic Satellite Atlas of the World; Canadian Geography Journal… Khi rảnh rỗi chờ khách, Collins đem sách ra đọc và tìm thêm nhiều chi tiết độc đáo để bổ sung vào kho tàng địa lý của mình.
Collins cho biết anh mê môn địa lý khi còn ngồi trên ghế trung học. Vua địa lý có thể nói được tiếng Hà Lan, tiếng Ả Rập, tiếng Anh và tiếng Pháp. Thích đánh cờ vua và thích đi du lịch (vua địa lý mà). Collins nhờ vào thu nhập của những cuốc taxi-địa lý ấy mà đã du lịch đến 85 nước trên thế giới, một kỷ lục đáng nể!
Bên cạnh đó Collins còn là người tích cực với công tác từ thiện, anh đóng góp khá nhiều cho chương trình đào giếng đem lại nguồn nước sạch, tặng mùng để tránh bệnh sốt rét cho người dân Bangladesh.
05/07/2016 , Lê Đức Đồng – Kiến thức ngày nay – Năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *