Chuyện đọc đêm khuya - khách lạ trong đêm - Phần 1

Anh la to, và nghe lời đáp lại được phát âm bằng ngôn ngữ Celtic ở Wales. Từ đám sương mù xuất hiện một ông lão cùng chú chó khổng lồ
Lời giới thiệu: Alan Noel Latimer Munby sinh ở Anh năm 1913 và mất năm 1974. Là con của một kiến trúc sư, ông học sử, nhưng lại được đào tạo làm một quản thủ thư viện (sau này ông là thủ thư tại trường đại học King College, Cambrigde, nơi lúc trước từng theo học). Munby viết hầu hết những chuyện ma của mình trong khoảng thời gian 1943 -1945 lúc ông là tù nhân chiến tranh bị giam giữ tại nước Đức
Giles Hampton đang trải qua một kỳ nghỉ ngắn ngày ở xứ Wales, một người bạn của anh gần đây đã bán hết doanh nghiệp của ình ở Liverpool và chuyển đến sống ở Wales. Người bạn này có tên Berverly, đã xây dựng cho riêng mình một ngôi nhà ở Caernarvonshire, gần miền núi Snowdon, Cách nhà ông ở vài trăm mét tọa lạc một ngôi nhà thờ cổ thường được gọi là Fanlan Fawr, vì vây Berverly đặt tên cho ngôi nhà mới của mình là Fablan Fawr.
Giles là người rất ham mê ngành địa chất, anh thích nghiên cứu các loại đá. Vì phần đất này của xứ Wales tạo được sự quan tâm đặc biệt đối với các nhà địa chất nên Giles rất vui khi nhận được lời mời đến chơi của ông bạn Berverly. Giles đến Fablan Fawr vào tối ngày 10.10. Ngôi nhà rất hiện đại và cực kỳ tiện nghi, nó nằm giữa những ngọn núi và thung lũng Conway phía sau ngôi nhà vài trăm mét sừng sững những ngọn núi đã dốc.
Thời tiết tốt, và Giles đã dùng tuần lễ đầu tiên lưu lại đó cùng tham gia với Berverly trong nhiều cuộc khảo sát địa chất ngắn hạn. Thỉnh thoảng họ cũng cùng đi săn, thăm viếng những nhà láng giềng. Nhưng vào ngày 18.10. Beverly bận chút công việc trên thị trấn, vì vậy Giles quyết định sẽ dùng ngày hôm đó làm chuyến ngoạn du đến địa điểm nằm phía sau sườn bên kia dãy núi, cách nhà khoảng 15 cây số. Bầu trời nhiều mây khi Giles khởi hành sau bửa điểm tâm. Trong túi xách của anh là bánh Sand wich, những chiếc búa địa chất, cùng những thông tin thu thập được từ Pary, người giúp việc cho Beverly, về con đường mà anh phải dùng để vượt qua dãy núi.
Khi giles đến nơi và đã bắt đầu tháo dỡ đồ nghề ra thì đã quá 12 giờ trưa. Mặt trời đã xuất hiện và anh cảm thấy người nóng bức, mệt mỏi và không thoải mái. Nhưng chẳng mấy chốc anh đã quên khuấy những điều trên khi mê mải xem xét những mẫu đã hấp dẫn. Đồng hồ chỉ ba giờ rưỡi trước khi anh hoàn tất công việc. Thu xếp các vật dụng cùng quyển sổ tay vào túi xách trở lại, anh lên đường quay về Fablan Fawr. Lúc này trời lại phủ đầy mây, u ám, và trên đường về , mưa nhẹ bắt đầu rơi. Rồi, trong lúc đang trèo lên cao hơn, một đám sương mù ẩm ướt và dày đặt sà xuống che phủ mọi vật. Một lúc sau, sương càng dày thêm và anh chỉ còn nhìn thấy những gì cách mình khoảng 1 mét.
Trong những chuyến du hành vượt núi trước đây, Giles hay tìm cho mình những điểm mốc – một thác nước, một gốc cổ thụ, một cái hồ nhỏ. Anh nghĩ những điểm này sẽ giúp anh mau chóng tìm được đường về Fablan Fawr. Nhưng chìm trong sương, mọi thứ đều có vẻ khác lạ, nên chẳng mấy chốc anh thấy mình vượt qua một con suối hình như không quen, Cuối cùng anh biết rằng mình đã lạc lối.
Quay đầu và đi ngược trở lại trên chính con đường đã dẫn mình tới độ hơn nửa cây số, nhưng càng đi anh càng thấy mơ hồ và rối rắm thêm.
Không hay rồi, anh nghĩ, rồi ngồi bệt xuống xem xét lại vị trí của mình một lúc. Cái ý tưởng phải ngủ lại một đêm lạnh lẽo và thiếu tiện nghi trên sườn đồi không làm anh sợ hãi lắm, nhưng anh hiểu Beverly sẽ hết sức lo lắng. Giles thực tâm không muốn bạn mình phải lo âu. “Anh ấy sẽ đi tìm mình, kéo theo nhiều người hàng xóm nữa”, Giles nghĩ. “Không thể để anh ta tổ chức một nhóm cứu hộ truy tìm người mất tích như thế. Mình thật không thể”.
Thình lình anh nghe có tiếng chân bước ở phần đồi phía trên mình. Anh la to, và nghe lời đáp lại được phát âm bằng ngôn ngữ Celtic ở Wales. Từ đám sương mù xuất hiện một ông lão cùng chú chó khổng lồ. Tuy đã cao tuổi nhưng dáng đứng ông vẫn cao, thẳng. Ông khoắc chiếc áo choàng không tay bằng vải dày màu sẫm dài đến tận mắt cá chân, đầu không đội nón để lộ mái tóc dài bạc trắng. Gương mặt ông to, hồng hào ngời sáng nét nhân từ.
Ông lão lại nói bằng tiếng xứ Wales. Giles ra dấu tỏ ý là mình không hiểu. Ông mỉm cười nhân hậu. “Tôi đi lạc”, Giles vừa nói vừa ra thêm nhiều dấu hiệu. “Tôi muốn trở về Fablan Fawr”.
Dường như ông lão đã hiểu ra, vì hai từ Fablan Fawr được ông lặp đi lặp lại nhiều lần, rồi mỉm cười. Thò tay vào bên trong chiếc áo khoác ông rút ra một tấm bản đồ, trải nó ra trên một phiến đá trước mặt mình.
23/07/2016 , Nguyễn Thị Thu dịch – kiến thức ngày nay – năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *