“Boghẹt” – Phần 1

Người luyện boghẹt phải là đàn ông độc thân. Trong hàng ngàn người mới có được một người luyện boghẹt thành công sau hàng chục năm cực kỳ vất vả
Từ huyền thoại xa xưa
Khi gà rừng gáy đến lần thứ hai, một boghẹt (người cầm đồ) mới rời ngôi nhà tách biệt với xóm làng để đi đến nơi luyện boghẹt. Con đường ngay đến heo rừng cũng không dám đi qua nhưng vị boghẹt thì không sợ bất kỳ điều gì. Vì cả hổ cái ở thời kỳ nuôi con hay rắn cạp nong đang có chửa cũng lẩn tránh xa cái mùi rất “boghẹt” trong người ông. Khoảnh rừng luyện boghẹt không lớn nhưng yên ắng đến đáng sợ. Không có bất kỳ thứ chim chóc, thú rừng nào lảng vảng quanh đây. Đến nơi, boghẹt ngồi cạnh cây ké già và thong thả quấn một điếu thuốc. Ông hút để xua đi cái lạnh mờ sáng hay qua khói thuốc để xua đi cái lạnh mờ sáng hay qua khói thuốc để xác định hướng gió? Không! Ông hút thứ thuốc đặc biệt chỉ mình ông có để chống lại hơi thuốc độc rất đậm đặc quanh đây và chăm chú quan sát ba con gà giò trắng ông mang theo bao lâu thì chết hẳn vì hơi độc. Hết điếu thuốc, ông mới thận trọng bê ra từ hốc cây ké ba chiếc ché đã đập vỡ miệng. Trong mỗi chiếc ché là một cây boghẹt cao chừng gang tay. Cả cây chỉ vài chiếc lá nhưng toàn thân là một màu xanh lạnh và ngời hơn da rắn lục. Hiếm hoi lắm mới có người luyện được một cây boghẹt nhưng ông luyện tới ba cây nên trở thành vì Càrá boghẹt (sư độc). Chỉ cần một chút boghẹt nằm trong người của vì Càrá thì vô phúc cho ai đi ngang qua lúc ông đổ mồ hôi. Về đến nhà, chậm hay nhanh tùy sức khỏe nhưng cái chết đã cầm chắc trong tay do hít phải hơi boghẹt. Trước mặt là ba chiếc ché, Càrá ngồi xuôi gió lâm râm một bài cúng dài mà chỉ những người chuyên luyện boghẹt mới biết. Bài cúng có nhiều đoạn, thuộc bao nhiêu đoạn mới luyện được bấy nhiêu cây boghẹt. Xong bài cúng, ông nhẹ nhàng đặt vào mỗi gốc cây một xác gà. Khoảng gần ba tiếng đồng hồ, xác ba con gà chỉ còn lại một nhúm lông nhàu nát. Theo chu kỳ, mỗi tháng Càrá cho cây boghẹt “ăn” một lần vào một ngày nhất định. Phải để ý lắm mới thấy trên mỗi cây có một con sâu ngời xanh nhỏ như ruột viết bi, dài chừng hai phân đang nhẹ nhàng gặm lá. Càrá lần trong chiếc khố của ông ra một ống nứa nhỏ hơn ngón tay út và cẩn thận kê miệng ống vào thân cây cào lấy ít phân khô màu trắng của con sâu dính trên đó. Đó là thứ thuốc cực độc không mùi vị, màu sắc khi hòa tan trong nước hay một chất lỏng bất kỳ. Chỉ cần một chút nước ấy dính vào lưỡi thì ngay đến một con cọp đực cũng phải hộc máu mà chết sau ba ngày.
Tương truyền cây boghẹt sinh ra từ ba chiếc lông mép của một con cọp già ốm chết. Người nào đó được truyền bài cúng luyện boghẹt thì luôn lùng sục trong những cánh rừng già để tìm xác cọp. Khi tìm được, ông nhổ lấy lông mép (mỗi cây ba chiếc lông) đem về ngâm trong nước lá ngón ba tháng. Sau đó lại tẩm rất nhiều lần trong mủ cây lá ngón rồi cắm chúng xuống một hỗn hợp gồm đất bùn và phân cọp đựng trong chiếc ché cổ. Chiếc ché này phải chuyển vào lúc mờ sương đến một khoảnh rừng rất vắng vẻ mới nuôi luyện được. Cứ mỗi tháng lại bón cho lông cọp một con gà giò trắng. Phải sau từ ba đến năm năm, lông cọp bị phân hủy và sinh ra một cây boghẹt. Sau vài năm nữa, từ vi sinh vật của xác gà lại sinh ra một loài sâu chuyên ăn lá boghẹt. Phân sâu, như trên đã nói, chính là thứ thuốc độc mà tiếng Hrê nói riêng, các dân tộc ít người khác trong chủng ngành Bahna Nam nói chung gọi là “boghẹt”, người Kinh thường gọi là “đồ”. Người luyện boghẹt phải là đàn ông độc thân. Trong hàng ngàn người mới có được một người luyện boghẹt thành công sau hàng chục năm cực kỳ vất vả. Người luyện boghẹt không hề biết đến ốm đau, bệnh tật. Họ có một nôi lực phi thường. Khi đã luyện thành công, người luyện trở thành một Càhin (tên gọi một dạng nữa người nửa thú) suốt đời lang thang trong những cánh rừng già kiếm tìm thứ trầm tích tụ ngàn năm để luyện phép hóa thân theo ý muốn. Khi loài sâu boghẹt chết, Càhin cũng mất hết sức lực.
23/06/2016 , Phạm Nhân Thành – Kiến thức ngày nay – Năm 2006

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *